Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiến sĩ Alan Phan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiến sĩ Alan Phan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Ý tưởng khởi nghiệp chỉ đáng giá 5 xu

“Ý tưởng khởi nghiệp chỉ đáng giá 5 xu”
Chủ tịch Lê Quốc Vinh (Le Group)
Huy Nam – Vneconomy – 2/2/2015
khoi_nghiep_kinh_doanh
“Các bạn start-up hôm nay đừng vội nghĩ cứ có ý tưởng là sẽ ngay lập tức trở thành Mark Zuckerberg hay Larry Page”…
“90% ý tưởng của tôi vứt vào sọt rác bởi những ý tưởng đó không được hiện thực hóa”, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Truyền thông Lê (Le Group) Lê Quốc Vinh giải thích với VnEconomy về một phát biểu của ông gần đây.

“Ý tưởng chỉ đáng giá 5 xu, nếu nó không được triển khai thương mại hóa. Các bạn start-up hôm nay đừng vội nghĩ cứ có ý tưởng là sẽ ngay lập tức trở thành Mark Zuckerberg hay Larry Page…”, câu nói của ông Vinh trên cương vị là thành viên ban giám khảo cuộc thi “Ý tưởng khởi nghiệp – VPBank SME Idea 2014” mấy hôm nay đã gây nhiều tranh cãi.

Chưa thành hiện thực, chưa có giá trị
Giới trẻ ngày nay thường tự hào rằng họ khác biệt là bởi họ có nhiều ý tưởng, hơn là việc chỉ rập khuôn theo các tiêu chuẩn định sẵn như các thế hệ đi trước. Riêng ông thì cho rằng “ý tưởng chỉ đáng giá 5 xu”…?
Không ai có thể phủ nhận được tầm quan trọng của ý tưởng. Cuộc sống loài người phát triển sầm uất như ngày hôm nay cũng là nhờ những phát kiến, sự sáng tạo mà ra.
Nhưng nếu chỉ có ý tưởng trong đầu, không được thực hiện thành sản phẩm, ứng dụng hay lớn hơn là trở thành doanh nghiệp, thì ý tưởng cũng sẽ chỉ đáng giá 5 xu mà thôi.
90% ý tưởng của tôi vứt vào sọt rác bởi những ý tưởng đó không được hiện thực hóa. Có những ý tưởng của tôi bị người khác đánh cắp và xây dựng thành dự án thực tế, nhưng tôi không thể đòi hỏi người ta phải trả tiền cho mình, bởi khi dừng lại ở mức độ ý tưởng thì nó không có giá trị sử dụng.
Để có thể kinh doanh được cần rất nhiều yếu tố, đâu chỉ cần mỗi ý tưởng.
Nhiều bạn start-up (khởi nghiệp) cho rằng chỉ cần có ý tưởng hay thì thành công sẽ sớm gõ cửa nhà bạn. Còn câu chuyện khởi nghiệp của ông thì như thế nào?
Tôi khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng. Khi đó, tôi là giám đốc điều hành với 10% cổ phần, bởi tôi chỉ là người có… ý tưởng. Số cổ phần còn lại thuộc về những người có tiền rót vốn.
Sau khi bán 10% cổ phần của mình và rút khỏi công ty, tôi dùng số tiền ấy và mua 23% cổ phần của công ty khác. Tại công ty mới, tôi cũng mang đến cho họ một ý tưởng, đó chính là ý tưởng về “tạp chí Đẹp”.
Nhưng, ý tưởng đó chỉ được định giá là 0 đồng, bởi nó không mang lại giá trị gì khi chưa thành sản phẩm.
Năm 2004, tôi thành lập một công ty xuất bản và mới thực sự phát triển tạp chí Đẹp. Và đến giờ, ý tưởng cách đây 15 năm mới mang đến những giá trị nhất định – giá trị của thương hiệu. Đã có những quỹ đầu tư, công ty, tập đoàn muốn mua tạp chí Đẹp với số tiền lớn – đó là mua giá trị thương hiệu sau 15 năm xây dựng.
Bạn thấy đó, ý tưởng ngày ấy, bây giờ mới thành tiền…
Như vậy, ý tưởng xuất phát từ đam mê, song chúng ta phải gặp được cơ hội phát triển nó. Mất thêm một quá trình xây dựng sản phẩm, gây dựng niềm tin, khẳng định khả năng, chúng ta mới có quyền bán thứ vô hình – đó là thương hiệu, khởi nguyên của nó là ý tưởng.
Đây chính là những gì cá nhân tôi đúc kết được sau bao nhiêu năm lăn lộn trên thương trường, là nguyên nhân dẫn tới câu nói của tôi trong buổi họp báo trên.
4 lời khuyên cho start-up
Ông có lời khuyên nào dành cho các bạn khởi nghiệp không?

Thứ nhất, ý tưởng chỉ có thể kinh doanh được khi nó dựa trên một bản nghiên cứu khả thi, vững chắc, có sức thuyết phục. Tuy nhiên, để khởi nghiệp thành công thì start-up cũng cần có cái nhìn xa, lường trước những rủi ro bởi nghiên cứu không hoàn toàn chính xác.
Việc khảo sát thị trường trước khi khởi nghiệp chỉ là dự đoán, nhu cầu về món hàng với khả năng chi trả cho món hàng là hai việc khác nhau và người “cung” không thể chi phối lượng “cầu”.
Khi điền bảng hỏi điều tra, lý trí sẽ điều khiển, nhưng khi mua hàng lại do cảm xúc chi phối nhiều hơn.
Điều thứ hai, start-up phải có khả năng quản lý những mảng cốt lõi của doanh nghiệp như: tài chính, nhân sự, sản xuất… Có ý tưởng nhưng không biết cách vận hành doanh nghiệp thì sẽ rất dễ chết yểu.
Nếu bạn không có khả năng quản lý thì hãy liên kết với những người có khả năng làm việc đó – họ có thể trở thành người cộng sự, cố vấn, nhân viên… và cùng bạn biến ý tưởng thành doanh nghiệp thực tế.
Điều thứ ba là marketing. Bạn có ý tưởng, có khả năng quản lý, có thể sản xuất ra những sản phẩm tốt mà không biết marketing thì sản phẩm đó cũng không thể phát triển.
Làm kinh doanh mà không quảng bá, thì khác gì bạn đứng trong bóng tối và nháy mắt với một cô gái đẹp.
Điều thứ tư, đó là việc gọi vốn đầu tư. Khi có trong tay một bản kế hoạch kinh doanh, start-up cần vốn để phát triển nó thành hiện thực. Có những dự án không cần nhiều vốn, đó là điều may mắn. Nhưng đa phần những dự án kinh doanh đều cần một khoản tiền lớn để khởi động.
Tóm lại, ý tưởng chỉ là một bước đi nhỏ trong hành trình khởi nghiệp kinh doanh. Như ở Câu lạc bộ Doanh nhân sáng tạo VCE do tôi sáng lập, là nơi tập hợp các nhà kinh doanh có rất nhiều ý tưởng hay ho, nhưng trong đó chỉ có 1% các ý tưởng thành công.


Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

Những Con Lừa Của Thời Đại Mới


Alan Phan

shrek-donkey
7 Sep 2014
(Có 2 cách để bị lừa dối. Một là tin vào những điều không thực; hai là không chịu tin vào những điều thực – There are two ways to be fooled. One is to believe what isn’t true; the other is to refuse to believe what is true – Soren Kierkegaard)
Những năm đầu tiên khi làm cho Eisenberg, tôi thường được đi gặp những đại gia nổi tiếng của châu Á và Nam Mỹ. Thậm chí cả vài vị nguyên thủ quốc gia. Những lần như vậy, tôi rất phấn khích, tự hào và có thể nói là thích khoe khoang…cùng các bạn đồng nghiệp, gia đình và đối tác. Một lần, ông boss kéo tôi đi ăn trưa và kể cho tôi nghe một câu chuyện.
Có khu miền núi hẻo lánh ở Peru nơi một linh mục cai quản một giáo phận khá rộng nhưng chỉ có một nhà thờ nhỏ. Địa thế hiểm trở, các làng cách nhau quá xa, nên muốn thu hút con chiên, ông làm lễ sáng chú nhật sớm tại nhà thờ trung ương, rồi chất tượng Chúa, thánh giá…lên lưng một con lừa và cùng đi bộ qua một làng khác cho lễ trưa, rồi một lễ tối tại một làng khác nữa.
Dọc đường, giáo dân đều cúi rạp người khi tượng Chúa đi qua. Con lừa rất khoái trá mỗi khi nhận được những thờ phụng và sùng bái. Cho đến một ngày, anh hàng xóm mượn con lừa của nhà thờ để qua một làng khác mua sắm. Vẫn con đường cũ, vẫn những giáo dân xưa…nhưng không ai buồn nhìn con lừa chứ đừng nói đến chuyện chấp tay lạy. Con lừa vỡ lẽ rằng không phải “con lừa” mà là hào quang của “tượng Chúa” đã tạo nên sự khác biệt.
Tôi tỉnh người…và còn tỉnh hơn nữa, khi hết làm cho Eisenberg. Những cú phone gọi đến các đại gia đã từng ca tụng và tiếp đãi thân thiết tôi trong những bữa tiệc không bao giờ qua khỏi screening của các trợ lý.  Con lừa lại trở thành …con lừa.
Một điểm yếu của tuổi trẻ là hay lầm lẫn những gì mình thực sự làm chủ và những gì do người khác nhờ mang dùm.
Trong một nền kinh tế mà mọi chuyện của xã hội đều được vận hành bởi “quan hệ với quyền lực” thì phần lớn con lừa đều mang chung một ảo tường về giá trị và thực chất của con người mình. Với ngôn ngữ phương Tây, con lừa thường tượng trưng cho sự ngu xuẩn. Ở Việt Nam, chữ “lừa” còn mang thêm vài thâm ý: mong là cái bề ngoài nhờ quyền lực có thể làm mù mắt người ngoài hay “lừa” chính mình về sự giá trị thực sự của bản thân.
Một thí dụ gần đây là Chu Vĩnh Khang hay Bạc Hy Lai của Trung Quốc. Với tài sản thâu tóm khoảng 25 tỷ đô la cho 2 gia đình và một vị thế chánh trị gần như tuyệt đối vì nắm bộ máy công an và tuyên truyền, hai ông là hai đỉnh cao của xã hội lừa. Bây giờ, con lừa lại trở thành …con lừa, và sắp bị hy sinh.
Gần đây, vì tuổi tác mình  đã cao, nên tôi hay gặp những cựu quan chức về hưu sau một thời lừng lẫy. Họ vẫn còn nhiều hoang tưởng về quyền lực, về trí khôn, về ảnh hưởng…Cũng may là phần lớn đã “hạ cánh an toàn”, giấu diếm được ít nhiều tiền bạc và tài sản, nên cũng còn điếu đóm vây quanh. Mất đi những thứ này thì họ sẽ chỉ biết cam phận…như hàng chục triệu con lừa họ đã sinh sản ra suốt vài chục năm qua.
Doanh nghiệp cũng không khác gì hơn con người. Lợi nhuận tạo ra từ những phi vụ dựa trên quan hệ với quyền lực thì không thể nào bền vững hay đem ứng dụng vào một môi trường kinh doanh khác. Tôi gặp vài đại gia Trung Quốc và Việt Nam, sau khi bị thất sủng và mất tài sản, thu góp vài chục triệu đô la qua Mỹ tìm đường làm ăn. Họ cũng năng động và cố gắng nhưng họ nhận rõ rằng kỹ năng và kinh nghiệm của họ không thích hợp (nói nôm na là không có quan chức Mỹ nào chịu chống lưng để cùng đi đường tắt); nên cuối cùng, họ đem tiền quay về nước hay tìm đến những xứ xa xôi tận châu Phi hay Trung Đông nơi “phong bì” vẫn là một văn hóa.
Cái giá trị thực của một doanh nghiệp (như con người) là những tài sản mềm: sáng tạo, thương hiệu, uy tín, thị phần, cách phục vụ khách hàng, sản phầm chất lượng, công nghệ know-how, đội ngũ quản lý. Không phải vài miếng đất cướp từ nông dân hay nhà máy xây bằng tiền OPM của ngân hàng qua các định giá giả tạo.
Một quốc gia cũng có những giá trị tương tự. Nếu một chế độ không đặt nền tảng dựa trên hạnh phúc thực của người dân, đo lường bằng thu nhập và tự do; nếu một chế độ không coi trọng danh dự, trung thực và minh bạch; mà chỉ dựa trên quyền lực đán áp, nhất là từ chỉ thị của nước ngoài…thì con lừa quốc gia sẽ tụt hậu lần lần cho đến một ngày “tượng… lãnh đạo” không còn chất thánh.  Và… con lừa lại trở thành …con lừa (nghĩa đen và trắng).
Alan Phan

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Đến Lượt Phi Luật Tân Sản Xuất Xe Sports (updated)

phi supercar

25 năm trước , tôi đầu tư ít tiền vào một công ty chuyên sản xuất các xe sports cổ điển (replica) tại California. (http://www.jps-motorsports.com). Tôi rút vốn dần dần để kinh doanh chuyện khác, nhưng vẫn còn giữ lại ít cổ phần. Cách đây 3 năm, tôi định sản xuất nguyên bộ phụ tùng (car kits) tại Việt Nam và xuất khẩu qua Mỹ để lắp ráp. (Hiện chúng tôi đang làm chặng này ở Mexico) Tuy nhiên, những thủ tục hành chánh tại Việt Nam quá nhiêu khê và tốn kém. Trong khi đó, một vài cuộc thương thảo với các nhà máy ráp ô tô tại Việt Nam không đi đến đâu vì yếu tố “trust”.
Năm ngoái, tôi nhìn Campuchia thành công với xe compact Angkor EV bán giá $7,000 và hôm nay, lại thấy Philippines khoe làng xóm chiếc Aurelio Supercar. Chiếc xe bán ra với giá $37,000 và 80% phụ tùng linh kiện được sản xuất tại Phi (xem hình tại trang này). Tôi tiếc là Việt Nam có thể hiện thực các sản phẩm này vài chục năm trước bắt đầu với truyền thống xe LaDalat. Nhưng đó là chuyện  “nước chảy qua cầu”.
Hôm nay, tôi muốn mời các đại gia yêu thích xe sports, hãy cùng tôi góp sức và tạo một tên tuổi cho Việt Nam với một mẫu xe thật đặc thù và chất lượng.
Email cho gocnhinalan@gmail.com và tôi sẽ thu xếp thời giờ gặp gỡ trong kỳ nghỉ hè đến.
Alan Phan
PS: Nhiều bạn trẻ đã hưởng ứng và đặt nhiều câu hỏi về việc tham gia chương trình nói trên.
Như đã thưa, tôi và ông John Steele, có qua Trung Quốc và Việt Nam vào 2005 để nghiên cứu về khả thi của 1 dự án làm car kits tại 2 nơi này rồi nhập khẩu về Mỹ để lắp ráp, thay thế cho nguồn cung cấp từ Mexico. Chúng tôi nghĩ nếu có certification của chính quyền sở tại, nhà máy cũng có thể bán ra xe nguyên chiếc thị trường châu Á.
Chúng tôi có thể đem tới bàn (bring to the table) 2 điều:
-          JPS-Motorsports có thể gởi chuyên viên qua VN để lập dự án khả thi với đối tác liên doanh, các bản đồ thiết kế (style and engineering), chuyển nhượng know-how và thương hiệu, huấn luyện nhân viên…
-          Chúng tôi sẽ đầu tư ít nhất là 50% tiền mặt cho nhu cầu vốn.
Chúng tôi cần nơi đối tác liên doanh:
-          Một cơ xưởng đang có hoạt động lắp ráp xe cộ, ô tô…
-          Có đủ tư cách và khả năng để chính quyền địa phương cấp certification
-          Tham gia bỏ vốn cho 50% còn lại
-          Trực tiếp điều hành toàn bộ sản xuất, kiểm tra chất lượng và tiếp thị tại VN.
Tôi hết sức cám ơn sự ủng hộ nồng nhiệt của các bạn muốn thấy một chiếc xe hơi Việt đúng nghĩa. Tôi nghĩ nhiều bạn có kỹ năng và kinh nghiệm rất nhậy bén về design, engineering và marketing. Tuy nhiên, chúng tôi đang tìm một đối tác có đủ các điều kiện nêu trên trước. Sự đóng góp của các bạn trẻ có thể đợi đến giai đoạn sau của dự án.
Thực ra, đây chỉ là một dự án nhỏ. Chúng tôi ước tính vốn ban đầu dưới 5 triệu đô la. Cho nên, dù hào hứng với niềm đam mê xe sports, các bạn không nên thổi phồng tham vọng của chúng tôi hay của mục tiêu của dự án.
Alan Phan
The Philippines Has A Homegrown Supercar, and It’s Lovely
By Zach Doell – The Manila Times – 15 July 2014
There are certain countries on the globe that ooze supercardom. One of them (Germany) just won the World Cup in fact, and you can delegate in the comments below as to what the others are. A country that certainly doesn’t come to mind is the Philippines, though that could change soon.
This is the Aurelio – a sleek, pretty-eyed wet-dream turned supercar, built by a four-man Philippine crew called Factor Aurelio Automobile. And to be honest, it isn’t exactly hard to tell what these guys were dreaming of at the time.
The Aurelio’s profile nips at the handsome contours of the Ferrari 458 Italia, the doors have an air of McLaren P1, and the rear end picks up some cues from the Lamborghini Aventador. However, those certainly aren’t bad jumping-off points, are they?
Specific details are a bit lacking on the Aurelio, but here’s what we can gather. The body is composed of fiberglass-reinforced-plastic with what looks like a few carbon fiber bits and bobs scattered throughout inside. Underneath the sleek body lies a tubular space frame chassis affixed with a turbocharged Mitsubishi 4G63 four-cylinder that allegedly boasts 457hp per ton, capable of shooting the Aurelio up to a top speed of 186mph.
According to The Manila Times, about 80 percent of the car’s components were sourced from within the Philippines, with the only exceptions being the wheels, brakes, engine, transmission, and a few suspension components. Talk about grassroots engineering.
All in all, it’s an impressive design, especially considering that the four guys who built it had to borrow money from relatives and pawn off some of their own possessions just to finish the first supercar prototypes. The company can produce about six to 10 units a year with their current manpower, which are pegged to go for about 1.6 million Philippine pesos or the equivalent of $37,000 a pop. Let’s hope these guys succeed.

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

Nhiều cơ hội để kiếm…1 triệu USD ở Việt Nam


Trong “Ngày hội đầu tư” (*) tổ chức ngày 16/2 vừa qua, TS Alan Phan “xui” khán giả ghi vào sổ tay như một quyết tâm, một lời tự nhắc nhở: “Sẽ kiếm 1 triệu USD trước 2017″…
Đương nhiên, ghi vào sổ thì dễ biến nó thành hiện thực mới khó. TS Alan Phan quả quyết: “Tôi tin rằng, một doanh nhân trẻ tìm ra một mô hình kinh doanh sáng tạo và dồn hết tâm trí nội lực của mình liên tục trong 5 năm sẽ nhất định trở thành một triệu phú đô la”.
Và vì điều kiện thứ 2 phụ thuộc vào mỗi cá nhân nên ông Alan Phan và các diễn giả của “Ngày hội đầu tư” đã tìm mọi cách gợi mở cho khán giả của họ đường đến với “mô hình kinh doanh sáng tạo”. Có thể đó vẫn là kinh doanh café – việc mà hàng ngàn doanh nghiệp đang làm – nhưng là kinh doanh dựa trên một triết lý và niềm tin chắc chắn rằng, “nông nghiệp là một quyền lực như Đặng Lê Nguyên Vũ, người sáng lập Cà Phê Trung Nguyên. Cũng có thể, phải tìm ra cho mình một “ngách” nhỏ bé mà người khác dù có muốn cạnh tranh cũng khó mà làm được như Nguyễn Đình Nhơn…

Ðầu tư ngoại hối

Xuất thân là dân kỹ thuật, nhưng ông Nhơn hiện tại là một nhà nghiên cứu độc lập về thị trường tiền tệ. Từ chính kinh nghiệm lập nghiệp của mình, chuyên gia này nhấn mạnh: “Thị trường tài chính vô cùng rộng lớn, chứa đựng nhiều thử thách, nhưng cũng nhiều cơ hội cho cả các nhà nghiên cứu lẫn nhà đầu tư”.
Nguyên tắc của đầu tư ngoại hối tưởng chừng như không quá phức tạp, tuy còn khá mới mẻ ở Việt Nam: trên cơ sở giá trị thực và giá thị trường của một đồng tiền, nhà đầu tư sẽ quyết định lựa chọn loại ngoại tệ để đầu tư. Nhà đầu tư giỏi là người mua thấp bán cao hoặc mua cao rồi bán với giá cao hơn. Mỗi loại tiền tệ có một đặc tính khác nhau nên các nhà buôn tiền sẽ tự lựa chọn cho mình một đồng tiền phù hợp và tùy vào tình hình thực tế mà dịch chuyển tỷ trọng các loại tiền đang nắm giữ. Tuy nhiên, đa số các nhà buôn trên toàn cầu tập trung giao dịch các loại tiền thông dụng với hầu hết mọi quốc gia trên thế giới: đô la Mỹ, yên Nhật, nhân dân tệ Trung Quốc, franc Thụy Sĩ…
Sau khi “chọn được mặt tiền” để gửi… tiền, việc tiếp theo là tìm đến thị trường ngoại hối (FOREX), nơi các nhà buôn tiền trên toàn cầu luôn sẵn sàng mua bán các loại tiền. Ước tính đang có khoảng 4.500 tổ chức giao dịch tiền tệ đang tham gia thị trường này. Nếu như trước đây FOREX là nơi tập hợp các ngân hàng, các công ty tài chính lớn thì ngày nay, với sự hỗ trợ của Internet, các công ty môi giới đã ra đời cho phép các nhà đầu tư cá nhân mở các tài khoản nhỏ. Những ưu điểm của thị trường cũng đã được ông Nhơn chỉ rõ: đó là giao dịch 24/24h; không bị định hướng bởi bất kỳ ai trong dài hạn (do nó quá lớn và quá nhiều thành phần tham gia) và tính thanh khoản cực kỳ cao.

Cơ hội cho những ai?

Cánh cửa rộng lớn đã được mở ra, cho thấy một sân chơi thênh thang. Tuy thế, không phải ai cũng có thể gia nhập cuộc chơi. Theo quy định hiện hành của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, nhà đầu tư cá nhân không được phép giao dịch mua bán ngoại hối trên thị trường tự do cũng như kinh doanh ngoại hối bằng tài khoản tại các sàn giao dịch. Ngoại hối đang được Ngân hàng Nhà nước quản lý chặt chẽ để giải quyết các vấn đề tài chính vĩ mô. Điều này cũng có nghĩa là chỉ có các tổ chức tài chính mới có thể tham gia thị trường, còn cơ hội tìm kiếm lợi nhuận từ giao dịch mua bán ngoại tệ của nhà đầu tư cá nhân bằng không (0).
Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là không có cơ hội khác.
“Những nhà buôn tiền thường sẵn sàng trả tiền cho những dự báo về xu hướng tăng giảm giá trị tiền tệ theo quy luật cung cầu trong ngắn hạn và dài hạn”, ông Nhơn nói. Đây chính là cơ hội cho các nhà nghiên cứu thị trường ngoại hối. Ông Nhơn và cộng sự đang cung cấp dịch vụ tư vấn giao dịch ngoại hối cho các nhà đầu tư được phép giao dịch ngoại hối trên toàn cầu, giúp họ có được câu trả lời: mua tiền gì, ở đâu và bán ở đâu.
“Với hàng trăm triệu nhà buôn tiền trên thế giới thì dịch vụ này có thể tạo ra một nguồn lợi nhuận rất hấp dẫn. Khi nào nhân loại còn sử dụng tiền thì sẽ còn khách hàng sử dụng dịch vụ tư vấn giao dịch ngoại hối”, nhà nghiên cứu này khẳng định. Mô hình giao dịch ngoại hối mà ông và cộng sự xây dựng dựa trên những phân tích cơ bản (các chính sách tiền tệ trong ngắn và dài hạn, sự tác động của các chỉ số kinh tế đối với giá trị đồng tiền của mỗi quốc gia và khu vực); phân tích kỹ thuật (nhằm dự báo xu hướng tăng giảm của tỷ giá, xác định các ngưỡng kháng cự và hỗ trợ để chỉ ra vùng giao dịch khả thi) đã cho kết quả đáng khích lệ. Xa hơn một chút, để cung cấp dự báo cho hàng triệu triệu nhà buôn tiền thì không một nhà nghiên cứu thị trường nào làm xuể. Và rất có thể sẽ ra đời các nhà cung cấp dịch vụ này…
Còn sử dụng tiền thì sẽ còn khách hàng sử dụng dịch vụ tư vấn giao dịch ngoại hối
Một so sánh hơi khập khiễng (nhưng so sánh nào mà lại không có chỗ khập khiễng?): ở thời kỳ cao trào của bất động sản, nhiều người bán nước chè không có một đồng vốn nào – tức là không thể trực tiếp tham gia vào thị trường bất động sản – đã kiếm được không ít tiền nhờ hiểu biết của họ về nhu cầu mua – bán, về các dự án đang được triển khai trong khu vực, thậm chí là về đặc điểm gia đình, tính cách của người bán, người mua bất động sản. Đặc biệt là ở thị trường bất động sản phía Bắc, nơi các quán nước chè có xu hướng biến thành “trung tâm tập hợp và phân tích thông tin”. Loại trừ yếu tố tiêu cực, người có công tập hợp thông tin và cung cấp cho đúng người cần có nó đã được trả công xứng đáng.
Còn nhớ, trong cuốn sách “Nóng, phẳng, chật”, nhà báo nổi tiếng Thomas Friedman bày tỏ thất vọng của ông về một nước Mỹ đang dần mất đi vị trí hàng đầu trong nhiều lĩnh vực. Tuy nhiên, có một điều khiến ông vẫn tin tưởng là cơ sở để nước Mỹ có thể trở lại thời hoàng kim, đó là “cả nước Mỹ vẫn bùng nổ sáng tạo”. Những phát minh có giá trị đã và đang chào đời không chỉ ở trong các phòng thí nghiệm hiện đại với các tiến sĩ mặc áo blouse trắng mà ngay từ những gara của người dân bình thường.
Quả thực, suy nghĩ năng động, sáng tạo không ngừng và không ngại thực thi cái mới, chính là động lực cho phát triển trong mọi lĩnh vực là bí quyết để các nhà đầu tư giữ vững được vị trí, thậm chí dẫn dắt được doanh nghiệp phát triển dù thương trường (vốn đã đầy ắp đối thủ cạnh tranh khốc liệt), giờ đây lại thêm sóng gió và mây đen từ những cuộc khủng hoảng nợ công và suy thoái kinh tế.
Theo Bình An
Doanh nhân

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Thế giới lo lắng cho sự yếu kém của Trung Quốc?

Thế giới lo lắng cho sự yếu kém của Trung Quốc?
T/S Alan Phan trả lời cuộc phỏng vấn của Báo Đất Việt ngày 7/7/2014
china chain
Trung Quốc còn loay hoay với nhiều vấn đề nội bộ, nhiều quốc gia lo cho sự yếu kém của Trung Quốc hơn là sức mạnh gì đó của họ.
Chuyên gia kinh tế, TS Alan Phan nêu quan điểm trước những thông tin công bố khác nhau giữa các chuyên gia kinh tế và Chính phủ Trung Quốc.
TS Alan Phan cũng khẳng định việc Trung Quốc “thổi phồng” số liệu là chuyện bình thường và Trung Quốc không đủ khả năng để có thể thao túng thị trường thế giới.
“Thổi phồng” số liệu là chuyện bình thường
Báo ĐV: Mới đây, một Tổ chức nghiên cứu kinh doanh đã công bố báo cáo trích dẫn công trình nghiên cứu của nhà kinh tế học Harry Wu, trong đó ước tính rằng trong giai đoạn 1978-2012, GDP của Trung Quốc chỉ tăng trung bình 7,2%/năm, thấp hơn nhiều so với mức trung bình 9,8%/năm mà Cục Thống kê Quốc gia Trung Quốc công bố trong thời kỳ đó.
Ông Wu cho rằng các số liệu chính thức của Bắc Kinh về giai đoạn 1952-1977 nói chung là chính xác, ít nhất là khi xem xét chúng trong một tổng thể. Điều này cho thấy rằng các số liệu của Trung Quốc ngày càng trở nên kém tin cậy. Công trình của ông Wu cũng cho thấy quy mô của kinh tế Trung Quốc có thể chỉ bằng 2/3 so với những gì mà Bắc Kinh tuyên bố.
Ông bình luận như thế nào về thông tin trên? Theo ông, liệu có hay không việc Trung Quốc gian dối, tô hồng số liệu thống kê?
Alan Phan: Ngay trong cơ chế dân chủ và tự do như Âu Mỹ, các chính trị gia thường cố gắng nặn bóp những số liệu thống kê để đạt mục tiêu PR của mình hay đảng phái mình. Tuy nhiên, họ không thành công lắm vì có quá nhiều chuyên gia độc lập chuyên phân tích những số thống kê chính thức để tìm sai trái hay nghịch lý.
Ở những quốc gia độc đoán nơi chánh phủ kiểm soát 100% thông tin thì “những con số trên trời” rơi rất tự do, đôi khi không cần biện giải hay minh chứng. Do đó, chuyện Trung Quốc “nổ bậy” và “ thổi phồng” số liệu là chuyện bình thường. Một điều cần nói thêm là phần lớn nhà đầu tư ngoại, cũng như các cơ quan tình báo của phương Tây, biết rõ những thủ thuật thổi phồng này.
 Chuyên gia tư nhân của các ngân hàng, quỹ, công ty đa quốc…thì im lặng vì không muốn làm phật lòng chính phủ, hại cho chuyện làm ăn. Các cơ quan quốc tế thì có những mục tiêu chính trị riêng để khuyến khích các chiêu PR của Trung Quốc khi họ muốn biến “ếch thành bò”.
Báo ĐV – Có ý kiến cho rằng, sức mạnh của kinh tế Trung Quốc tạo ấn tượng về lượng nhưng yếu về chất, mặc dù là quốc gia thương mại lớn nhất thế giới nhưng xuất khẩu của nước này nhìn chung là các mặt hàng tiêu dùng cấp thấp, khẳng định đây vẫn là một nền kinh tế gia công và lắp ráp, không phải nền kinh tế phát minh và sáng tạo.
Ông có đồng tình với quan điểm này không và vì sao, ông có thể dẫn chứng những ví dụ cụ thể để bảo vệ quan điểm của mình?
Alan Phan: Một thực trạng không chối cãi là nền kinh tế Trung Quốc, mặc cho nhãn hiệu siêu cường, đã không tạo được một thương hiệu toàn cầu nào ngay cả trong top 100. Sự sáng tạo, năng động, trí tuệ… cần để cạnh tranh trong nền kinh tế của thế kỷ 21 hoàn toàn thiếu vắng trong lối vận hành của Trung Quốc.
 Không phải Trung Quốc không có người tài hay tinh thần làm doanh nghiệp. Tuy nhiên, căn bản để tạo thành công và kiếm tiền khủng cho các công ty Trung Quốc, từ quốc doanh đến tư nhân, vẫn là sự quan hệ và chống lưng của những quan chức quyền lực.
Gần đây, khi ông Chu Vĩnh Khang bị phe Tập Cận Bình bắt giữ thì khoảng 6 tỷ phú (đô la) của phe Khang bị bắt theo và các tập đoàn họ làm chủ bị thu tóm trong nháy mắt. Trước đó, nhiều tỷ phú từ phe Giang Trạch Dân bị phe Hồ Cẩm Đào hất cẳng khi Dân về hưu; và lịch sử cứ thế mà tiếp diễn.
Khi một doanh nghiệp không có sản phẩm đặc thù, không có công nghệ trí tuệ, không có truyền thống chất lượng…mà chỉ dựa vào vài “giấy phép” khai thác tài nguyên hay đất đai hay đặc quyền, thì không thể có sự bền vững và sáng tạo.
Những thế hệ doanh nhân mới của Trung Quốc cũng muốn ra khỏi vết lầy trì trệ này để sánh vai cùng thế giới. Họ có đủ yếu tố nội tại để thành công. Tuy nhiên, trong một nền kinh tế chỉ huy, đảng vẫn chi phối toàn bộ nguồn lực, nhiều người trẻ Trung Quốc đã phải bỏ cuộc…Họ đành tìm đến Âu Mỹ để có cơ hội tại xứ người.
Không thể thao túng thị trường thế giới
Báo ĐV- Năm 2012, tổng vốn đầu tư trực tiếp ra nước ngoài của Trung Quốc chỉ đứng thứ 17 trên thế giới và chỉ bằng 1/4 Mỹ, các chương trình viện trợ nước ngoài của Trung Quốc có quy mô nhỏ hơn so với các chương trình của những nước như Mỹ, Liên minh châu Âu, Nhật Bản hoặc Ngân hàng Thế giới.
Các công ty của Trung Quốc ở nước ngoài được đánh giá là thiếu cạnh tranh, các công ty Trung Quốc có trong danh sách năm 2013 có rất ít công ty hoạt động ở nước ngoài và cũng chỉ một số ít trong đó kiếm được hơn một nửa doanh thu từ hoạt động kinh doanh ở nước ngoài. Điểm yếu chính của các công ty đa quốc gia Trung Quốc là nguồn nhân lực – đặc biệt là khâu quản lý…
Như vậy, với những phân tích trên, Trung Quốc có đáng sợ như người ta tưởng không, thưa ông? Theo ông, nền kinh tế Trung Quốc đứng ở đâu liệu có phải là nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới và theo một chuyên gia ngân hàng Thế giới WB dự báo, Trung Quốc có thể vượt Mỹ trong năm nay, chuyên gia ngân hàng HSBC dự báo là 10 năm nữa với điều kiện Trung Quốc vẫn tăng trưởng ở tốc độ 7%/năm còn Mỹ chỉ đạt 3%. Còn nếu tốc độ tăng trưởng của Trung Quốc chỉ là 6% còn Mỹ là 3% thì thời điểm đó sẽ phải là 2034?
Alan Phan: Hiện nay, kinh tế tài chánh Trung Quốc đang phải đối diện với rất nhiều vấn đề. Lớn nhất là bong bóng BDS, và nợ xấu ngân hàng và nợ công từ các chính phủ địa phương. Tất cả bắt đầu từ tệ trạng tham nhũng sâu rộng khắp nước. Do đó, khi nói về cải cách kinh tế, phe Tập Cận Bình muốn giải quyết nạn tham nhũng trước đã.
Vần đề là ngay cả phe Tập cũng không dám đụng đến “cơ chế” vì bứt dây thì động rừng; và phe ông ta còn phài tuỳ thuộc nhiều vào sự ủng hộ của bộ máy công an quân đội (mang tiếng tham nhũng nhất xứ).
Tôi không quan tâm lắm đến những con số của WB hay HSBC. Đây là dự đoán của các học giả mới ra trường, hay các ông bà Tây Ba Lô, còn mù mờ giữa thực tế và sách vở. Ba cái xếp hạng 1, 2 …cũng chỉ là hư vị. Quan trọng nhất vẫn là sức mạnh nội tại của các doanh nghiệp Trung Quốc và liệu họ có đủ khả năng để thao túng thị trường thế giới? Câu trả lời là không.
Theo tôi, Trung Quốc còn loay hoay với nhiều vấn đề nội bộ. Nhiều quốc gia khác, kể cả Mỹ, lo cho sự yếu kém của Trung Quốc hơn là sức mạnh gì đó của họ. Vì khi họ ở vào thế kẹt, họ có thể hành xử liều lĩnh và vô trách nhiệm hơn. Để thoả mãn tự ái dân tộc và kéo dân về phía đảng, họ có thể gây những chiến tranh nhỏ như Nga đang làm tại Ukraine.
Báo ĐV- Xin ông cho biết, việc nhìn nhận đúng sức mạnh của kinh tế Trung Quốc có giúp gạt bỏ đi ám ảnh về nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới và tự tin đối diện với “người khổng lồ Trung Quốc” không? Trong trường hợp của Việt Nam thì sao, thưa ông?
Alan Phan: Việt Nam thì vẫn là Việt Nam với lối tư duy quen thuộc từ trăm năm nay. Như tôi lập đi lập lại, sức mạnh nội tại của một nền kinh tế là điều quan trọng. Kinh tế bị lệ thuộc vào một quốc gia khác hay một chủ nghĩa kiên định hay cách quản trị du kích …hoàn toàn là do sự lựa chọn của chúng ta. Và muốn điều chỉnh thì phải hành động, không chỉ bàn cho qua chuyện.
 Đề tài “theo” hay “thoát” Trung là một thừa thải. Nếu ta thực sự mạnh và độc lập, thì người khổng lồ cũng phải kính nể. Còn yếu hèn và nghèo đói thì ngay cả mấy ông chân đất đen ngòm tận bên châu Phi cũng coi thường.
Xin trân trọng cảm ơn ông!
Nguyên Thảo
http://baodatviet.vn/kinh-te/doanh-nghiep/the-gioi-lo-lang-cho-su-yeu-kem-cua-trung-quoc-3045534/?p=3

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Thực Trạng E-Commerce ở Việt Nam

Làm Thương mại điện tử (E-Commerce) ở Việt Nam phải đối mặt những khó khăn gì?
ecommerce
Theo Trí Thức Trẻ – CafeBiz – 3/4/2014
“Những ai đang hi vọng làm TMĐT (Thương mại điện tử ) sẽ thu lời được ngay thì tốt nhất đừng dấn thân vào TMĐT làm gì” – ông Nguyễn Văn Tuấn, Giám đốc Khối TMĐT VCCorp.
Thị trường Thương mại điện tử (TMĐT) Việt Nam vẫn chỉ mới ở giai đoạn sơ khai, do đó khó tránh khỏi những khó khăn và tồn tại gây ảnh hưởng đến doanh nghiệp làm trong ngành. Để hiểu rõ hơn những khó khăn này của TMĐT Việt Nam, CafeBiz xin trích đăng nội dung bài viết trên trang Facebook cá nhân của ông Nguyễn Văn Tuấn – Giám đốc Khối Thương mại Điện tử VCCorp để bạn đọc tham khảo.

Tại Việt Nam, TMĐT mới bắt đầu nhen nhóm nên tất yếu sẽ gặp khó khăn. Có cả khó khăn nằm trong tầm kiểm soát và ngoài tầm kiểm soát, đến từ bên trong lẫn bên ngoài, từ chủ quan đến khách quan. Để khái quát hoá, người viết chia làm 2 dạng: khó khăn khách quan và khó khăn chủ quan.
I. Khó khăn khách quan
1. Thị phần nhỏ bé
Ở bài đầu tiên Thị phần và các loại hình thương mại điện tử tại Việt Nam, tôi đã nêu chi tiết rằng hiện nay chỉ mới được khoảng hơn 2 triệu khách hàng mua hàng qua TMĐT – con số quá bé so với hơn 35 triệu người dùng Internet và dân số 90 triệu người dân Việt Nam.
Nếu xét về doanh số, tại Việt Nam rất khó thống kê chính xác nhưng ước tính đạt khoảng gần $500 triệu trong năm 2012 (có một số báo cáo và phát biểu nói rằng doanh số 2 tỷ đô, con số này theo tôi là không đáng tin cậy). Đem so với các cường quốc về TMĐT trên thế giới như Mỹ (343 tỷ), Nhật (127 tỷ), Anh (124 tỷ) và Trung Quốc (110 tỷ) thì thị trường TMĐT thật quá nhỏ bé.
Chính vì thị phần bé như vậy, nên khi triển khai mô hình TMĐT cụ thể, việc lựa chọn đối tượng khách hàng khá khó khăn và phải rất thận trọng để đưa ra mô hình phục vụ phù hợp với phân khúc khách hàng mình lựa chọn.
Khi triển khai mô hình TMĐT cụ thể, việc lựa chọn đối tượng khách hàng khá khó khăn và phải rất thận trọng để đưa ra mô hình phục vụ phù hợp.
2. Thói quen mua hàng
Vẫn tâm lý ra cửa hàng tạp hoá đầu ngõ để mua những đồ dùng thiết yếu hay ra các cửa hàng offline để mua sắm các đồ dùng, đồ thời trang và đồ công nghệ.
- Thói quen thích nhìn tận mắt, sờ tận tay
- Thói quen thanh toán bằng tiền mặt
3. Niềm tin
Người tiêu dùng tại Việt Nam vẫn chưa đặt niềm tin vào mua sắm trực tuyến, họ vẫn có cái nhìn thiếu thiện cảm với các hình thức kinh doanh trên mạng. Thực tế, có rất nhiều khách hàng phản ánh rằng sản phẩm họ nhận được khác xa với những gì họ nhìn thấy trên website, do vậy niềm tin vào TMĐT cũng bị lung lay.
Nguyên nhân của thực trạng này là do TMĐT đang bị lạm dụng, bóp méo bởi sự làm ăn thiếu chuyên nghiệp của các đơn vị cung cấp sản phẩm. Điển hình như vụ việc MB24 đã lợi dụng danh nghĩa TMĐT để phục vụ lợi ích riêng cho mình khiến cho khách hàng hiểu sai về TMĐT.
Một số khác thì dùng kênh TMĐT để phân phối hàng giả, hàng nhái kém chất lượng nhằm qua mắt người tiêu dùng – một cách làm ăn rất chụp giựt.
4. Hạ tầng thanh toán
- Thanh toán qua thẻ còn ít
- Các bước thanh toán qua internet banking rắc rối và không nhất quán giữa các ngân hàng
- Thẻ chủ yếu dùng để nhận lương và rút tiền tại ATM
- Chi phí giao dịch cao
- Hình thức thanh toán chưa đa dạng
- Cơ chế hoàn tiền còn chậm và chưa rõ ràng
- Hành lang pháp lý còn lỏng lẻo
5. Dịch vụ giao nhận
- Chưa có đơn vị thứ 3 thực sự chuyên nghiệp để đảm bảo tốt dịch vụ giao nhận mà không ảnh hưởng đến chất lượng phục vụ, hầu hết các đơn vị làm TMĐT đều phải tự xây dựng đội ngũ giao nhận để nắm quyền chủ động trong việc kiểm soát và điều phối hiệu quả cũng như chất lượng phục vụ khách hàng.
- Do đặc thù địa lý Việt Nam trải dài, mặt khác volume thị trường còn bé đồng thời việc tự tổ chức đội ngũ giao nhận khiến cho chi phí giao nhận rất cao, chiếm từ 10-15% giá trị của 1 giao dịch.
6. Vốn đầu tư
Đầu tư vào TMĐT là dài hạn và đốt tiền, thậm chí đốt rất nhiều tiền. Chi phí cho nhân sự, marketing, stock hàng là những chi phí rất lớn. Nếu không có khoản đầu tư lớn thì chỉ đi được nửa đường là chết, khi mà lợi nhuận chưa thể bù đắp cho khoản tiền đầu tư để educate thị trường, để làm brand và hoàn thiện quy trình.
Do vậy bạn nào đang hi vọng làm TMĐT sẽ thu lời được ngay thì tốt nhất đừng dấn thân vào TMĐT làm gì. Theo nguồn tin cá nhân thì tất cả các đơn vị đang đầu tư cho TMĐT tại Việt Nam thì chưa có đơn vị nào có lãi (trừ một số dự án vertical e-commerce), mà ngược lại số tiền đầu tư đã lên đến hàng triệu đô.
II. Khó khăn chủ quan
1. Khó khăn chung
Xét một cách toàn diện thì các đơn vị làm TMĐT vẫn đang ở tâm lý vừa làm vừa thăm dò thị trường và tìm cách phản ứng để phù hợp với tâm lý người tiêu dùng. Do vậy việc triển khai khó có thể diễn ra bài bản ngày từ đầu và xuyên suốt trong quá trình hoạt động.
Mặt khác, rất nhiều đơn vị làm TMĐT vẫn chưa hiểu rõ thấu đáo sự khác biệt của TMĐT với bán hàng offline truyền thống, vẫn bê nguyên tư duy vận hành offline lên online, dẫn đến sự phản ứng chậm chạp, thiếu chuyên nghiệp và không phát huy hết lợi thế của online, chưa đánh trúng tâm lý của người tiêu dùng online.
Người tiêu dùng online có những hành vi và tâm lý mua hàng khác với người tiêu dùng offline. Người làm TMĐT cần hiểu rõ tâm lý đối tượng khách hàng của mình để có thể đưa ra những phương thức phục vụ phù hợp.
2. Khó khăn của từng mô hình
a. Mô hình sàn giao dịch
- Người dùng thường tìm đến các website có nhiều tin để đọc, và ngược lại người bán cũng tìm đến website có nhiều người đọc để đăng tin rao. Do đó, khi thiết lập mới một sàn giao dịch TMĐT, cần phải có được ngay lượng thông tin phong phú để thu hút người đọc, đặc biệt việc làm SEO sẽ giúp cho website có được nguồn traffic tự nhiên cực lớn
- Giao dịch trên các sàn giao dịch hầu như không có, mà đó chỉ là nơi người bán và người mua gặp nhau, sau đó tự liên lạc và thoả thuận hình thức bán hàng và thanh toán. Vì thế độ tin cậy sẽ không cao.
- Bài toán kiếm tiền từ mô hình này khá đơn giản, khiến cho việc muốn tăng mạnh doanh số rất khó khăn. Các mô hình tiêu biểu bao gồm: bán banner quảng cáo, bán tin VIP, bán lượt hiển thị các trang đầu
b. Mô hình website bán lẻ
- Khó khăn lớn nhất của mô hình này là kiểm soát hàng tồn kho. Để hàng tồn kho quá lâu và không có sự kiểm soát chặt chẽ và thường xuyên thì tất cả những khoản lãi thu được đều không đủ để bù lỗ cho chi phí hàng tồn kho
- Khó khăn thứ 2 là tạo được sự tin cậy và minh bạch về thông tin hàng hoá, giá cả, để cho tỷ lệ chuyển đổi (CR) phải luôn ở mức cao nhất nhằm tiết kiệm chi phí marketing, nâng cao hiệu quả bán hàng. Theo kinh nghiệm của tôi thì các website TMĐT phải đảm bảo tỷ lệ chuyển đổi ở mức tối thiểu 1% (CR=1%), có nghĩa là 100 người truy cập vào website của bạn thì ít nhất phải có 1 người mua hàng. Nhưng thực tế rất ít đơn vị đầu tư cho việc tracking hiệu quả và liên tục cải tiến để tăng CR.
- Khó khăn thứ 3 là đảm bảo chất lượng dịch vụ logistic từ khâu giao hàng, hỗ trợ sau bán, bảo hành, đổi trả hàng hoá đều phải chính xác, thân thiện và nhanh chóng. Mỗi nhân viên giao hàng, nhân viên CSKH đều phải là đại sứ bán hàng của công ty.
- Khó khăn thứ 4 là về margin, nếu bạn bán được nhiều thì các nhà phân phối mới chiết khấu cao cho bạn, nếu không thì % chiết khấu sẽ thấp và khó cạnh tranh về giá với đối thủ và thị trường offline. Ngược lại, nếu bạn để giá cao thì khó bán hàng, dẫn đến sản lượng thấp. Do vậy bạn cần cân đối thật chắc chắn về chính sách giá cũng như doanh số bán hàng.
- Khó khăn thứ 5 là cá lớn nuốt cá bé. Các ông lớn sẵn sàng vung tiền để phủ thị trường, để đạt quy mô và được giá tốt, lúc này việc cạnh tranh giữa các đơn vị quy mô nhỏ sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
c. Mô hình website khuyến mãi, giảm giá
Ở mô hình này thì ngoài khó khăn như mô hình website bán lẻ, nó còn có khó khăn rất lớn đó là làm việc và thuyết phục nhà cung cấp đồng ý giảm giá ở mức đủ để hấp dẫn khách hàng mà nhà cung cấp không được lỗ hoặc chỉ lỗ ít để mang lại nguồn thu cũng như khách hàng mới cho họ.
Khách hàng của mô hình này thông thường kém trung thành, nên việc giữ chân khách hàng là điều rất khó. Do vậy cần có những quyết định trong chiến lược để khai thác lợi nhuận ngắn hạn từ những khách hàng có được, tránh việc đầu tư dài hạn để lấy user với hi vọng sau đó sẽ khai thác từ tập khách hàng đó.
d. Mô hình website đấu giá trực tuyến
Rõ ràng rằng tại Việt Nam, mô hình này đang gặp rào cản rất lớn đó là thiếu niềm tin. Tôi không tin là tôi đấu giá có thể trúng với giá rẻ, tôi không tin các nhà cung cấp sẵn sàng cho đi sản phẩm của mình chỉ nhằm mục đích quảng bá… có hàng vạn lý do để người tham gia không tin vào hình thức này.
Để làm mô hình này thành công, trước hết website đấu giá phải đảm bảo mọi yếu tố đều minh bạch và show được nó cho khách hàng thấy để họ khỏi nghi ngờ chân gỗ hay sự thiếu trung thực.
e. Mô hình localize e-commerce và dịch vụ
- Về localize e-commerce, sự mở rộng thị trường rất khó khăn và chậm do yếu tố địa phương hoá. Mặt khác, yếu tố chất lượng dịch vụ được đặt lên hàng đầu. Do vậy áp lực về chất lượng dịch vụ rất lớn, đòi hỏi người làm mô hình này phải kiểm soát tốt, song song với đó là chi phí đầu tư cho dịch vụ phải cao thì mới đảm bảo được chất lượng theo yêu cầu. Ví dụ về mô hình gọi món online, nếu sau 30-45 phút mà không giao được đồ ăn cho khách thì khách sẵn sàng huỷ order ngay lập tức.
- Về các website dịch vụ như đặt bàn, đặt chỗ, đặt phòng khách sạn,… thì khó kiểm soát được chất lượng của nhà cung cấp. Bởi lẽ mô hình này chỉ là yếu tố trung gian kết nối khách hàng với merchant. Nếu merchant không làm hài lòng khách hàng thì sẽ khó chiêu dụ khách hàng quay lại sử dụng tiếp dịch vụ của website. Do vậy cần kết hợp với các merchant để cùng kiểm soát chất lượng dịch vụ của merchant.
III. Kết luận
Để triển khai TMĐT thành công, bạn phải hiểu rất rõ về những gì bạn đang có và hiểu rõ về ngành hàng cũng như phân khúc khách hàng bạn đang nhắm tới, nhằm phát triển và chiếm tối đa thị phần trong mảng mình kinh doanh.
Chất lượng dịch vụ và kiểm soát tồn kho, thất thoát là hai khó khăn lớn nhất trong việc triển khai TMĐT nhưng nó lại là yếu tố sống còn để quyết định mô hình TMĐT của bạn có thành công hay không.
Nguyễn Văn Tuấn
Giám đốc Khối Thương mại điện tử – VCCorp
Theo Trí Thức Trẻ

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

NHỮNG NGUYÊN NHÂN KHIẾN TRUNG QUỐC ÁP ĐẢO KINH TẾ VIỆT NAM

Alan Phan
300pxtianasquare

Mọi người tiêu thụ đều thấy rằng hàng Trung Quốc tràn ngập Việt Nam, ngay cả trong những sản phẩm mà chúng ta có lợi thế về khí hậu, thổ nhưỡng như nông sản, thực phẩm…Trong khi đó, chúng ta xuất khẩu phần lớn các khoáng sản hay tài nguyên thiên nhiên qua Trung Quốc để họ chế biến sơ xài rồi tái bán ra những thành phẩm với giá cao gấp vài lần. Các sản xuất công nghiệp thì phụ thuộc hoàn toàn vào nguyên liệu, máy móc và công nghệ cũ của Trung Quốc, nhất là ngành dệt may, giầy dép, đồ gia dụng…Ngay cả trong lĩnh vực dịch vụ như du lịch, giải trí (phim ảnh, TV..), video games…Trung Quốc là nhà cung cấp hàng đầu trên thị trường. Quan trọng hơn, những dự án tầm cỡ quốc gia về điện lực, khoáng sản, giao thông….90% nhà thầu là công ty Trung Quốc.
Con số chứng minh hiện trạng trên biểu hiện theo thống kê nhập siêu của Việt Nam: trong 2012, chúng ta xuất qua Trung Quốc 19 tỷ USD và phải nhập khẩu đến gần 40 tỷ USD từ Trung Quốc.
Muốn tìm giải pháp cho vấn đề này để thoát ra khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc trên mọi bình diện, chúng ta cần biết rõ những nguyên nhân đã gây ra sự áp đảo một chiều này:
1.     Vị trí địa dư
Nằm cạnh một quốc gia có nền kinh tế lớn thứ hai thế giới tất nhiên Việt Nam phải chịu nhiều tác động. Các cường quốc luôn có tham vọng bành trướng ảnh hưởng để thu lợi từ các quốc gia nhỏ bé hơn và các nước láng giềng có thể coi như là “low-hanging fruits” (trái quả ở vị trí thấp) dễ hái và thu nhặt trước.
Tuy nhiên, khi so sánh vị thế của Mexico và Canada cạnh Mỹ, ta có thể nhận biết sự khác biệt: dù ít dân hơn Mexico, Canada đã được Mỹ đối xử như một đối tác bình đẳng; và trong quan hệ kinh tế, Canada còn lợi dụng sự to lớn của thị trường Mỹ để tăng trưởng. Trong khi đó, với cơ chế lạc hậu và dân trí thấp kém, Mexico cam phận là sân sau của kinh tế Mỹ, gần giống như Việt Nam với Trung Quốc.
Trong thế chiến thứ hai, phát xít Đức đè bẹp các nước láng giềng, nhưng lại rất tôn trọng sự trung lập của Thuỵ Sĩ và các nước Bắc Âu. Một chánh sách khôn ngoan, chủ động của chánh phủ và một tầng lớp nhân dân giàu có dựa trên nền kinh tế độc lập là sự khác biệt giữa nô lệ và chủ quyền.
2.     Yếu tố lịch sử
Sự bành trướng của các đế quốc trong lịch sử đều dựa vào tiền đề là xâm lược để tìm những tài nguyên hay tài sản nào mà đế quốc cần. Trong lịch sử Trung Quốc, nạn đói vì thiếu đất trồng trọt đã khiến quân đội Trung Quốc luân phiên Nam tiến để thoả mãn bao tử của con dân. Đông Nam Á là miếng mồi hấp dẫn qua mọi triều đại, kể cả những cuộc di dân khổng lồ của người Trung Quốc để tránh bạo loạn trong nội địa.
Việt Nam là một điểm đến quen thuộc qua nhiều ngàn năm. Trong chiến dịch mới nhất, Trung Quốc đã dụ được các lãnh đạo Việt Nam bằng chiêu bài “lý tưởng quốc tế đại đồng” (theo góc nhìn của các hoàng đế Trung Quốc là “Hán hoá”), và họ đã thành công vì bất chiến tự nhiên thành.
Nhìn vào một lăng kính khác, hiện nay, nhu cầu của đế quốc Mỹ là “trí tuệ và sáng tạo” cho nền kinh tế dựa trên công nghệ cao. Không như Trung Quốc, Mỹ không cần đến dầu khí, khoáng sản hay nông phẩm từ Việt Nam; và chắc chắn là không nhắm vào thị trường đồ rẻ tiền.
Thực ra, chính Mỹ đã giúp 2 quốc gia đông dân nhất là Trung Quốc và Ấn Độ phát triển nhanh để gia tăng tài sản mềm cũng như để bành trướng thêm thị trường cho các sản phẩm cao cấp của Mỹ. Họ có thể là đối tác lý tưởng để Việt Nam thay đổi cốt rễ của nền kinh tế và tăng trưởng theo mức độ của Nhật Bản và Hàn Quốc.
Tuy nhiên, giải pháp này không khả thi “vì ván đã đóng thuyền”. Khi cá đã cắn câu và chim đã vào lồng rồi, thì đành “lỡ bước sang ngang” vậy?
3.     Mối tình đồng chí
Đa số lãnh đạo Việt Nam đã học tập rất tốt theo tấm gương Bác Hồ để kết thân và tạo những “mối tình” sâu xa với các đồng chí Trung Quốc (cũng như với anh sở khanh Liên Xô). Đây là một điều khó lý giải theo biện chứng khoa học, tuy vậy, mọi người đều hiểu rằng con tim có những lý lẽ riêng của nó.
Hội chứng người vợ bênh vực và sát cánh bên chồng, không rời bỏ được, dù gặp phài anh chồng vũ phu, bê bối, truỵ lạc…là một bệnh tâm lý phổ thông trên toàn cầu.
Xã hội Mỹ dù lên án và bắt nhốt ngay các loại “chồng” này, nhưng thảm hoạ vẫn tồn tại mạnh mẽ, nhất là trong những cộng đồng thiểu số nghèo hèn. Văn hoá và pháp luật Việt Nam vẫn còn bảo thủ; nên chuyện yêu đương bệnh hoạn của các đồng chí Việt Trung sẽ còn tiếp tục vài ba thế hệ.
4.     Môi trường quen thuộc
Doanh nhân Trung Quốc rất thích môi trường kinh doanh tại Việt Nam vì sự quen thuộc như sân nhà. Nhờ một sao chép khá tỉ mỉ về mô hình, cơ chế, văn hoá và ứng dụng vào mọi sinh hoạt của đàn em Việt, các doanh nhân Trung Quốc không chút bở ngỡ hay phải điều chỉnh tư duy làm ăn của họ khi đến Việt Nam. Sự quen thuộc tạo một lợi thế cạnh tranh lớn cho Trung Quốc so với các quốc gia khác.
Thông thường, một nhà đầu tư hay một thương nhân nước ngoài phải mất chừng 6 tháng đến 2 năm để làm quen với thủ tục hành chánh và luật lệ, tạo quan hệ với quan chức và đối tác, đi sâu vào các ngõ ngách của thị trường và thói quen của người tiêu dùng….Vì lối vận hành giống như một tỉnh của Trung Quốc, các doanh nhân Trung Quốc đốt ngắn giai đoạn và phát triển cơ sở, mạng lưới rất nhanh. Có thể nói, Việt Nam là điểm đến đầu tiên khi doanh nhân Trung Quốc cứu xét các cơ hội làm ăn cho công ty mình.
5.     Chính sách của chánh phủ Việt Nam
Quan điểm chung của đa số lãnh đạo Việt Nam là Trung Quốc đã góp phần rất lớn vào các chiến thắng đánh Pháp, Mỹ và VNCH để Đảng và nhà nước có được quyền lực và quyền lợi ngày nay. Đó là một cái ơn nghĩa lớn hơn cả Thái Sơn như một ngài lý thuyết gia của Đảng (không nhớ tên) phát biểu trong một tiểu luận. Thêm vào đó, sau sự sụp đổ của đế chế Liên Xô, Trung Quốc là chỗ tựa lưng duy nhất của nhà cầm quyền.
Từ đó, doanh nhân Trung Quốc thừa hưởng những đặc quyền, đặc lợi từ nhiều dự án lớn nhỏ. Để tránh những dòm ngó của những thế lực chống đối, nhiều công ty Trung Quốc khi đầu tư hay mua bán làm ăn tại Việt Nam phải dùng vỏ bọc của BVI, Bermuda, Hồng Kong, Đài Loan…Nếu tính ra chủ nhân thực sự sau của những nhà đầu tư và doanh nhân này, Trung Quốc mới là nhà đầu tư số một tại Việt Nam. Con số nhập siêu của Việt Nam từ Trung Quốc có thể lớn hơn nữa nếu thống kê bao gồm những điểm trung gian tiếp cận hàng hoá.
6.     Tệ nạn phong bì
Các lãnh đạo cao cấp nhất của Việt Nam đều thừa nhận sự tham nhũng tràn lan tại khắp miền lãnh thổ. “Họ ăn không chừa một thứ gì…” là câu nói tiêu biểu.
Trong khi đó, có thể nói doanh nhân Trung Quốc năng động và nổi tiếng về nghệ thuật hối lộ. Trên khắp thế giới, các quan chức, kể cả Âu Mỹ, đều thích làm ăn với thương gia Trung Quốc. Chỗ nào không đưa được phong bì thì họ sẽ tìm cách khác để đưa quà hay lợi lộc nào đó để né tránh luật lệ.
Với thái độ cởi mở về phong bì, Việt Nam là một thiên đường để doanh nhân Trung Quốc tự do lợi dụng và hưởng lợi. Ngoài ra, trong khi doanh nhân Âu Mỹ Nhật lo sợ về chuyện phạm pháp tù đày vì luật lệ xứ sở của họ cấm hối lộ; thì chánh phủ Trung Quốc khuyến khích doanh nhân nước họ dùng phong bì như là một vũ khí thương mại hiệu quả.
7.     Kỹ năng của doanh nhân Trung Quốc
Sau cùng, chúng ta phải công nhận là doanh nhân Trung Quốc rất giỏi trong việc đột phá tìm thị trường và tạo ra những vị thế độc tôn. Dù không sáng tạo như người Do Thái, dân làm ăn Trung Quốc kiên nhẫn, thủ đoạn, cần cù, nắm bắt cơ hội, chịu đựng rủi ro…hay hơn mọi doanh nhân thế giới. Họ cũng ngoại giao tài tình: không ai mới hợp tác với doanh nhân Trung Quốc mà không choáng ngợp với sự tiếp đãi nồng hậu thân thương. Chỉ sau một thời gian, khi cá đã cắn câu, thì chúng ta mới nhận ra thế kẹt của mình.
Cộng với kỹ năng, mạng lưới Hoa Kiều tại năm châu và sự trợ giúp tận tình của chánh phủ Trung Quốc qua các tín dụng dễ dãi đã tăng thêm lợi thế cạnh tranh này.
Lời kết
Sự áp đảo kinh tế và chính trị của Trung Quốc với Việt Nam là một hiện thực với nhiều yếu tố khách quan khó vượt qua. Tuy nhiên, yếu tố quan trọng nhất vẫn là một quyết tâm của lãnh đạo xây dựng cho đất nước một vị thế đáng nể trên góc nhìn của thế giới.
Sự nể trọng này, nhất là đối với Trung Quốc, có thể đến từ các yếu tố:
-         Hành động thay vì những lời tuyên bố lảm nhảm không ai tin;
-         Mở rộng cửa đón nhận nhà đầu tư và đối tác khắp thế giới để giảm sự chi phối của Trung Quốc trong nền kinh tế;
-         Cởi trói cho khu vực tư nhân để doanh nhân Việt Nam tự do tìm định hướng mới cho nền kinh tế với bản sắc Việt;
-         Giảm gánh nặng hành chánh, thuế má, nợ vay nước ngoài…bắng cách sa thải 2 phần 3 công chức;
-         Nâng cao dân trí bằng sự minh bạch với các lỗi lầm trong quá khứ và đem kiến thức toàn cầu đến người dân bằng tự do Internet.
“Thoát Trung” có thể là một đề tài thời thượng cho các chuyên gia rảnh rỗi chém gió. “Thoát Ta’ mới là một nhu cầu cấp bách để đưa Việt Nam vào thế kỷ 21.
Alan Phan

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Tìm vốn khởi nghiệp trên Net

Tìm vốn khởi nghiệp trên Net
venture-capital
Alan Phan
21 April 2014
Trong bài “Đãi Cát Tìm Vàng” (Link: http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-viet/ct-tm-vng.html); tôi có duyệt qua nhiều phương cách để gây vốn khởi nghiệp cho các doanh nhân trẻ. Tuy nhiên, phần lớn những dự án nhỏ lẻ dưới 5 triệu đô la (100 tỷ VND) khó tìm được các nhà đầu tư định chế (institutional = ngân hàng, quỹ, hãng bảo hiểm…) vì khả năng hoàn trái thấp mà rủi ro thì lớn. Ngoài bà con, bạn bè và xã hội đen, các bạn này sẽ phải có một dự án và sản phẩm vượt trội mới có cơ hội gây vốn.
Tuy nhiên, vài năm gần đây, một hình thức gây vốn trên mạng Net bắt đầu lan rộng cho những doanh nhân khởi nghiệp nhỏ.  Các bạn có thể sưu tầm nhiều phương thức khá sáng tạo và thú vị khi đánh chữ “crowd funding” vào google; cũng như vào các web sites của các công ty môi giới vốn qua Net.
Tôi dự định bổ túc thêm về crowd funding cho bài viết trên; nhưng may quá, anh Nguyễn Vạn Phú có viết một bài tương tự đăng trên Tuần Báo Kinh Tế Saigon dưới đây. Mời các bạn đọc thêm.
Alan Phan
Tìm vốn kiểu mới
Tác giả: Nguyễn Vạn Phú – Theo TBKTSG – 20/4/2014

(TBKTSG) – Bạn là người Mỹ gốc Việt đang định cư ở California. Một ngày đẹp trời, bỗng bạn nảy ý định viết một cuốn sách dạy nấu ăn nhưng chỉ chuyên một món thôi: bánh mì kẹp thịt nóng giòn kiểu Việt Nam. Nhưng lấy đâu ra tiền để trang trải cho một chuyến đi về Việt Nam để thực hiện cuốn sách ảnh này? Vậy là bạn lên trang www.kickstarter.com giới thiệu dự án và kêu gọi đóng góp.
Ai góp 35 đô la sẽ nhận được bản mềm cuốn sách khi viết xong, góp 50 đô la thì được cả bản bìa cứng lẫn bản ebook. Kêu gọi trong 68 ngày, tác giả thu được 2.835 đô la, vượt mốc 2.500 dự kiến. Dự án khép lại và được xếp vào dạng gọi vốn thành công.
Trang Kickstarter là một trong những nơi gọi vốn từ cộng đồng đang là xu hướng tìm vốn khởi nghiệp cho những người có ý tưởng sáng tạo nhưng không có tiền để thực hiện. Ra mắt từ năm 2009, đến nay Kickstarter đã gọi được trên 1 tỉ đô la vốn mồi cho 135.000 dự án, từ làm phim, viết sách đến viết báo, dựng kịch hay làm trò chơi điện tử với tỷ lệ thành công gần được 50%.
Đáng chú ý là một nửa số vốn này, tức nửa tỉ đô la vừa mới được huy động trong năm 2013, tức Kickstarter đang ngày càng thu hút sự quan tâm và tham gia của nhiều người.
Dự án gọi vốn thuộc loại nhanh nhất của Kickstarter đang gây xôn xao dư luận là dự án sản xuất máy in 3D Micro. Máy in 3D đã có trên thị trường nhưng rất đắt, người bình thường khó lòng với tới. Một nhóm nhỏ những người trẻ tuổi muốn sản xuất một máy in 3D giá rẻ đã đưa ý tưởng lên Kickstarter chào bán. Thoạt tiên ai đăng ký góp 199 đô la sẽ trở thành những người đầu tiên nhận được máy vào tháng 2-2015; sau 250 người, giá sẽ lên thành 249 đô la; sau 500 người, giá lên 299 đô la…
Tuần trước, chỉ trong vòng 11 phút, mục tiêu gọi được 50.000 đô la vốn mồi đã hoàn thành và chừng ba ngày sau, con số cam kết đã lên đến trên 2 triệu đô la trong khi thời gian gọi vốn còn đến 27 ngày nữa.
Hiện nay báo chí Mỹ tập trung vào chuyện nhóm này có thể làm được chiếc máy in 3D với giá như thế hay không. Riêng chúng ta, quan tâm đến việc gọi vốn theo cách dựa vào cộng đồng hơn nên sẽ quan sát thêm cách nhóm này chào mời mọi người tham gia dự án.
Đầu tiên là nhóm làm một video giới thiệu dự án với chiếc máy hoạt động đầy đủ thực sự in ra những vật thể gọn nhỏ xinh xắn. Họ dùng đồ họa, dùng phim ảnh, không rõ là máy thật hay chỉ mới là hình mẫu in theo kiểu hoạt hình nhưng tất cả đều rất chuyên nghiệp. Ai xem xong ắt cũng muốn sở hữu chiếc máy in, trong thoáng chốc có thể in cho mình đồ chơi, chiếc cốc hay hình ảnh người thân ở dạng bức tượng 3D như người thật.

Trên trang giới thiệu, họ nói rõ những yếu tố kỹ thuật, từ phần cứng đến phần mềm… những lợi ích khi cam kết mua sớm, kể cả những rủi ro có thể xảy ra, kèm theo lịch trình sản xuất dự kiến. Có lẽ đây là yếu tố thu hút người dùng bỏ tiền mua một sản phẩm mà đến sang năm mới hứa hẹn có thể giao hàng.
Trở lại với trang web Kickstarter, thử tìm các dự án liên quan đến Việt Nam thì thấy có 97 dự án như một nhà báo muốn huy động 10.000 đô la để đi thăm Việt Nam về viết sách đang diễn ra, một người gầy vốn để sản xuất khung xe đạp bằng tre đã kết thúc… Cũng có dự án không thành công như một nhạc sĩ muốn huy động tiền để sang biểu diễn tại Festival Huế năm 2010 không được hưởng ứng.
Đây có thể là một sân chơi cho những người có óc sáng tạo ở trong nước muốn gọi vốn để tìm tài trợ. Điều cần lưu ý là Kickstarter chỉ là nơi trung gian, sẽ thu 5% lệ phí từ tổng thu được từ nguồn vốn huy động. Vì là nơi trung gian nên Kickstarter chỉ cảnh báo mọi người thông báo cho nhau những trường hợp nghi ngờ lừa đảo chứ hầu như không có biện pháp gì mạnh mẽ để ngăn ngừa.
Đã từng có những dự án thành công nhờ nguồn vốn mồi từ Kickstarter như dự án Oculus VR mà Facebook vừa mua lại với giá 2 tỉ đô la. Dùng Kickstarter, Oculus VR huy động được 2,4 triệu đô la, vượt quá mức 250.000 dự tính thu được. Điều đáng nói những người đăng ký hỗ trợ Oculus VR lại không được hưởng gì từ khoản tiền 2 tỉ đô la mà Facebook bỏ ra bởi cam kết giữa hai bên chỉ là giao sản phẩm (chiếc kính 3D giúp người đeo trải nghiệm cảm giác hiện thực ảo chưa từng có).
Cũng có những trường hợp diễn biến kỳ lạ như vụ một người ở Chicago huy động được 51.615 đô la để viết một cuốn truyện tranh Những hình buồn cho trẻ em. Có tiền rồi, anh ta làm sách nhưng quyết định đốt hết 127 bản sách đã thực hiện rồi quay video đưa lên trang Kickstarter làm những người từng nộp 50 đô la/người nổi giận.
Sức lan tỏa của Kickstarter cũng là điều đáng ngạc nhiên vì 1 tỉ đô la huy động được đến từ 5,7 triệu người thuộc 224 nước và vùng lãnh thổ. Trong số này có 16.000 người từng đóng góp cho hơn 50 dự án. Riêng từ Việt Nam có 938 người tham gia, cam kết gần 200.000 đô la Mỹ, theo tổng kết của Kickstarter vào ngày họ đạt con số 1 tỉ đô la.
Những nơi giúp người bình thường gọi vốn cộng đồng tương tự như Kickstarter có Indiegogo, Peoplefund.it, Smallknot, RocketHub, Gambitious…